"Jeder Tritt zertrümmert unzählige Buddha-Reiche !

Jeder Blick verstummt ganzes Dharmakaya !"

Dienstag, 8. Dezember 2020

"NICHTS IST UNMÖGLICH"

 

„NICHTS IST UNMÖGLICH“

[oder die Lehre des höchsten Wagens]

        Zu Lebzeiten Buddhas wurde einmal am Ufer des schnell fließenden Ganges Flusses ein starker Mann von einem giftigen Pfeil getroffen. Der Pfeil kam aus einem unbekannten Versteck und drang zwar nicht sehr tief in den Körper ein, blieb jedoch stecken. Die Verletzung war daher nicht sofort tödlich, es blieb jedoch nicht viel Zeit, bis das tödliche Gift seine Wirkung entfalten würde. Der Mann fällt wie gelähmt auf die Knie und fragte sich nachdenklich:

        „Wer hat mich denn angeschossen? Aus welchem Versteck hat er geschossen? Was für einen Bogen hat derjenige Feind? Aus welchem Material besteht dieser Bogen? Mit welchem Gift war dieser Pfeil getränkt?“ und so weiter und so fort. Der Mann überlegte sehr tiefgründig und fragte sich sehr gewissenhaft alle möglichen Fragen, auf die er zurückgreifen konnte: Warum? Weshalb? etc. er vom Pfeil getroffen wurde… Die Zeit verging und der Mann versank in seinen ungelösten Fragen und fiel langsam in sich zusammen von dem tödlichen Gift, das nun seine Wirkung entfaltet hatte.

        Das war die kurze Zusammenfassung der Geschichte, welche Buddha einem gewissenhaften Mann erzählte, der über philosophische Überlegungen mit Buddha diskutieren wollte - ein Mann, der noch zwischen wesentlich und unwesentlich zweifelnd hin und her schwankte. Dabei verdrängte er aber das ihn quälende Leid, nach welchem er für seine Befreiung zuallererst und sofort Buddha hätte fragen sollen. 

        Über 2600 Jahre später fließt der Ganges Fluß wie einst, seit jeher zeitlos eilend, und an derselben Uferstelle des damaligen Unglücks rutscht ein anderer Mann ins tiefe Gewässer.  Schwimmen kann er offensichtlich nicht.  Hoffnungsvoll strampelt er gegen das Ertrinken an. Da treibt plötzlich der Strom ein Boot mit einem Mann flussabwärts herbei. Der Mann im Boot rudert auf den verunglückten Mann zu und ruft laut:

        - „Reichen Sie mir Ihre Hand!“

        Der Mann im Wasser strampelt weiter, antwortet nicht, reicht ihm auch nicht die Hand. Der Mann im Boot versucht den Mann im Wasser von allen Seiten anzupacken, um ihm Halt zu bieten und versucht, ihn aus dem Wasser heraus zu ziehen. Da schreit der Mann im Wasser wütend:

        - „Fassen Sie mich nicht an! Kommen Sie mir bloß nicht zu nahe!“

        Der Mann im Boot fragt verblüfft:

        - „Wollen Sie denn nicht gerettet werden?“

        Da fragt der Mann im Wasser beim herum strampeln energisch zurück:

        -  „Was kostet mich das? Wer sind Sie? Ist Ihr Boot groß und sicher genug? Ist es für zwei Personen zugelassen? Von welcher Uferseite kommen Sie her? Links? Rechts? Mitte? Wo treiben Sie hin?“

        Der Mann will noch vieles fragen, strampelt jedoch stark, verliert dabei seine Kraft und versinkt plötzlich im Wasser. Der Mann im Boot überlegt und sucht nach einer kurzen Antwort. Als der andere seinen Kopf noch einmal über das Wasser hebt, sagt der Mann im Boot:

        - „Es kostet nichts!“

    Der Mann im Wasser schreit dem Mann im Boot noch sehr besserwisserisch zu:

        - „Nichts - ist unmöglich!!!“, dann versinkt er wieder im Wasser.

    Der Mann im Boot überlegt weiter und sucht nach einer passenden Antwort. Als der andere Mann noch einmal über Wasser kommt, sagt er zu ihm, der nun kaum mehr durchhält:

        - „Für Sie kostet es jetzt nur noch die Dummheit!“

    Mit voller Wucht hebt der Mann den Kopf zum letzten Mal über das Wasser und schreit:

        - „Zuuu teuer!!! Ich sterbe lieber!“

    Dies war nicht das letzte Mal, dass sich die beiden Männer gesehen haben. Doch der tausendjährige, fortwährend wandelnde Samsara fließt zeitlos seit jeher, treibt das Boot und die beiden Männer plötzlich zueinander hin, reißt sie so im Nu voneinander weg, mit oder ohne Boot - man trifft sich nicht zweimal im selben Gewässer.    

„BEFREIE ALLE LEBEWESEN SO, 

DASS ES WEDER BEFREITE NOCH BEFREIER GIBT!“. 

["Diamant-Prajnaparamita-Sutra"]

***

BẤT KHẢ TUYỆT KHÔNG

Vào thời Đức Phật còn tại thế, trên một bến sông Hằng mùa nước lên, có người đàn ông bị trúng thương bởi một mũi tên đã tẩm thuốc độc, bắn lén từ một bụi cây. Mũi tên cắm không sâu, không gây tử thương tức thời nhưng mắc lại trong cơ bắp, và thời gian chỉ còn là gang tấc cho đến khi thuốc độc phát tán tác dụng.

Người đàn ông bị trúng tên, đứng khựng lại, quỳ xuống và… suy nghĩ rồi tự hỏi: Kẻ nào đã bắn ta? Tại sao hắn lại bắn ta? Hắn bắn từ chỗ nào? Bằng loại cung nào? gỗ gì? Tẩm loại thuốc độc gì? Cách chế biến ra sao? Người đàn ông này tiếp tục hỏi, thời gian trôi đi, anh ta vẫn trầm ngâm suy nghĩ và hỏi rồi dần dần gục xuống bởi thuốc độc giờ đây đã ngấm toàn cơ thể.

Trên đây là vài dòng tóm tắt nội dung bối cảnh câu chuyện mà Đức Phật đã kể cho một người đàn ông thế trí biện thông từ xa đến tìm gặp Phật, đáng ra nên gấp gáp hỏi Ngài làm sao vượt thoát sinh tử, giải thoát vô minh …, nhưng rồi anh ta đã chỉ muốn tranh luận và triết lý xuông.

Hơn 2600 năm sau, nước sông Hằng vẫn chẩy như mênh mang vô tận, cũng trên khúc sông này năm xưa, mùa nước lên, có người đàn ông khác vì sơ ý bị lỡ chân vấp ngã xuống dòng nước sâu. Người đàn ông không biết bơi nên anh ta cố vùng vẫy để khỏi bị dòng nước nhấn chìm. Bỗng đâu có một chiếc thuyền nhỏ chở một người đàn ông khác xuôi dòng trôi đến. Người đàn ông trên thuyền chèo vội đến chỗ người bị nạn và nói to:

-          „Anh đưa tay đây!“

Người dưới nước vẫn vùng vẫy, không trả lời, cũng chẳng đưa tay. Người trên thuyền cố tìm cách tiếp cận để người bị nạn có một chỗ bám, hoặc có thể kéo anh ta lên khỏi mặt nước, nhưng người đàn ông dưới nước bỗng la lớn:

-          „Tránh xa ra! Chớ động vào ta!“

Người trên thuyền chững lại, ngạc nghiên hỏi:

-          „Anh không muốn được cứu sao?“

Người đàn ông dưới nước hỏi liền một mạch:

-          Khoan nào! Ta có phải trả anh cái gì không? Thuyền của anh có an toàn không? Có chở được hai người không? Mà anh là ai chứ? Từ đâu đến? Đến từ bờ nào? Bên này? Bên kia? Ở giữa dòng? Anh đi về đâu?“

Người đàn ông dưới nước còn muốn hỏi thật nhiều nữa, nhưng vì phải vùng vẫy nên anh ta đuối sức và chìm nghỉm xuống nước. Người đàn ông trên thuyền suy nghĩ để tìm một câu trả lời. Khi người đàn ông trong nước lấy lại sức và ngoi lên mặt nước một lần nữa thì người trên thuyền nói nhanh:

-          „Chẳng mất gì hết, miễn phí tuyệt đối!“

Như một triết gia sành chuyện giá cả, người dưới nước phản ứng ngay:

-          „Vô lý! Chẳng thể có chuyện không mất gì!“ [„Bất khả tuyệt không“!]

Nói xong anh ta lại chìm xuống nước. Người trên thuyền lo lắng, cố nghĩ cho được một câu trả lời vừa ý. Lúc này người đàn ông dưới nước lại chới với trồi lên mặt nước, chắc là lần cuối, vì anh ta đã có vẻ rất kiệt sức, nên người trên thuyền nói nhanh:

-          „Anh chỉ mất đi một chút ngu si thôi! Nào đưa tay đây!“

Người đàn ông dưới nước lấy hết sức quát to:

-          „Đắt….. th…ế! Chết là hơn!“

Nói rồi anh ta để dòng nước xoáy nuốt chửng cuốn đi, người trên thuyền thương tiếc ngóng theo, nhưng chỉ còn thấy sóng nước trập trùng bất tận.

Đây chẳng phải lần đầu, chưa là lần cuối trong cõi vô tận thủy chung Samsara, nơi muôn vạn dòng sông con nước đã từ vô lượng kiếp đổi sóng thay bờ, cuốn trôi vô lượng vô biên chúng sinh cùng bao bụi trần tội nghiệp, dường như lỡ ý vô tình đưa đẩy chúng sinh gặp nhau trong chốc lát để lìa xa trong vô biên - có thuyền hay không, người thế gian cũng không gặp nhau hai lần trong một dòng nước.

 

„Hãy độ thoát tất cả chúng sinh mà không thấy có k độ  người được độ

[Kinh „Kim cương Bát nhã ba la mật“]


"NICHTS IST UNMÖGLICH"
"BẤT KHẢ TUYỆT KHÔNG"

 Ch
ính Tâm

Text und Sinngehalt unterliegt strickt den

Mitwirkung für die deutsche Version durch
Freunde der Bodhi-Kontinuum-Zen-Gruppe
 Yen Tu - Bambuswald-Zen-Tradition – Vietnamesischer Zen-Buddhismus.

Đạo Tràng Hằng Giác
Thiền Tông Trúc Lâm Yên Tử – Thiền Tông Việt Nam.

München Vaterstetten 08.Dezember 2020 - 2644



Keine Kommentare: